Love Telling Khanh Ha GỞI ĐẾN ALL ... HAPPY 4TH OF JULY ... Da Huong GỞI ĐẾN ALL ... HAPPY MEMORIAL DAY 2020 ...

+ Reply to Thread
Results 1 to 1 of 1

Thread: CÓ BAO GIỜ BẠN THỬ DỪNG CHÂN TẠI MỘT ĐOẠN KƯ ỨC NÀO CHƯA?

  1. #1
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    1,532
    Thanks
    2,569
    Thanked 2,642 Times in 902 Posts

    **BOOK** CÓ BAO GIỜ BẠN THỬ DỪNG CHÂN TẠI MỘT ĐOẠN KƯ ỨC NÀO CHƯA?

    CÓ BAO GIỜ BẠN THỬ DỪNG CHÂN TẠI MỘT ĐOẠN KƯ ỨC NÀO CHƯA?


    Đă có bao giờ bạn thử dừng chân tại một đoạn kư ức nào chưa? Đoạn kư ức dù là nḥe màu hay đă cũ? Mỗi thước phim của quá khứ luôn chạy qua trong tâm trí chúng ta, tựa hồ như vừa ghép thành một dải hồi ức dài rộng, nhưng đă có ai từng hỏi rằng liệu điều mà bản thân trân trọng nhất trong nó là ǵ?


    Với tôi, mọi thứ luôn thật mơ hồ, việc lựa chọn giữa thực tại và quá khứ đă là một điều ǵ đó quá xa vời. Lật lại một trang nhật kư sắp sửa mục nát, tôi mới nhận ra quá khứ của ḿnh là những đóa hoa thật đẹp, những đóa hoa sớm nở chiều tàn, nương náu trong ḿnh những điều tuyệt vời nhất.

    Quá khứ đẹp bởi do một điều ǵ đấy không ai có thể tưởng tượng ra, nhưng với tôi, đó chính là từng giây phút của thời học sinh quư giá. Thanh xuân không trôi qua vô nghĩa, thanh xuân trôi qua để đọng lại trong ḷng mỗi người một chút hoài niệm ǵ đấy của thời tuổi trẻ ngông cuồng.

    Bước vào trang nhật kư đầu tiên, tôi bị bất ngờ bởi vô vàn những tiếng nói cười trong trẻo cứ luôn văng vẳng bên tai. Tôi thấy ḿnh tựa đầu bên chiếc bàn nhỏ bé, là tôi của những ngày mẫu giáo, niềm vui hân hoan khi được đến trường trong phút chốc lại hóa mây gió tản đi phương nào, ánh mắt bơ phờ hướng đến những bạn học đáng yêu vẫn măi mê chơi đùa cùng nhau, hướng đến cánh cửa lớp đă sớm rỉ cũ với hy vọng mẹ tôi sẽ chờ tôi ở đấy.

    Tôi đă từng cảm thấy cô đơn trong chính cuộc sống của bản thân, tôi từng là một đứa trẻ biết cô đơn như vậy. Thế rồi, một người bạn đă bước đến và mỉm cười nắm lấy tay tôi, nụ cười trong sáng thuần khiết như hạt nắng ban mai luôn le lói nơi góc pḥng mà chúng ta có thể dễ dàng ngắm nh́n được mỗi khi thức giấc. Đó cũng là lần đầu tiên tôi có bạn, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được kết thân. Cứ thế mà chẳng ngờ rằng khoảng thời gian mẫu giáo của tôi thực sự là một bức tranh trong sáng ngô nghê, nhưng lại xinh đẹp đến lạ kỳ.

    Lê từng bước chân mệt nhoài trên thớ đường ṃn xưa cũ, mùi đất đỏ nồng nặc bốc lên xộc thẳng vào hai cánh mũi làm tôi cứ phải vặn nhớ về những hồi ức đă qua, thế rồi trang nhật kư thứ hai hé mở chào đón tôi. Nụ cười niềm nở trải đều trên khóe môi, tôi vô hồn bước vào đấy. Những cơn gió nhặt nhạnh vội lướt qua chóng vánh, thế giới trước mắt tôi trải dài vô tận như một tấm lụa đào được thêu thùa cần mẫn, cánh cửa trường tiểu học đây rồi, chính là nó!

    Tôi bước vào trong, đôi mắt ḍ chừng qua từng lớp học. Tâm trạng tôi lúc này thật lạ, tựa như nao núng khó kiềm, niềm ước mong được thấy ḿnh trong quá khứ đă thật sự vô cùng lớn lao. Nắng vàng tinh nghịch nhảy múa trên khắp gạch ngói đă suưt đóng rêu, cành lá rỉ rả đung đưa trong khoảng không vắng yên tĩnh lặng. Gương mặt ướt đẫm mồ hôi của tôi đă từ lâu chẳng c̣n chú ư đến vạn vật xung quanh nữa, tôi dừng mắt tại một cô gái nhỏ, miệng cười cong vuốt, nét mặt đơn thuần chăm chú vào quyển sách trước mặt. Đúng, chính là tôi của quá khứ, tôi của những ngày tháng đầu tiên biết cắp sách đến trường tiểu học.

    Cảm giác này sao thật khác lạ, tôi mông lung nh́n ngắm h́nh ảnh “tôi trong quá khứ”, vừa gần gũi vừa thân quen, nhưng sao cũng lạ lẫm xa cách. Nói thế là bởi v́, tôi của ngày ấy quá hồn nhiên, nói nhiều cười nhiều lại rất cởi mở. Thế rồi chẳng biết duyên cớ ǵ lại khiến đôi chân này muốn bước dần về phía “tôi trong quá khứ”, kỳ thực điều điên rồ ấy lại cứ thôi thúc tâm trí nhỏ bé của tôi, rồi tôi cũng bước đến, đôi tay chạm nhẹ lên sợi tóc con bé nhỏ của cô bé. Đến lúc đó tôi mới biết được rằng, tất cả th́ ra chỉ là một thước phim tua lại, có h́nh nhưng vô hồn, tôi không thể chạm cũng chẳng thể ôm, và tôi biết ḿnh không thể động đến quá khứ. Nhưng điều chẳng hề làm tôi hối tiếc ấy chính là t́nh yêu thương của mọi người dành cho tôi, từ bạn bè, từ thầy cô, từ sách vở, từ những kiến thức sâu xa rộng lớn, từ vô vàn những điều hay điều đẹp. Mỗi đóa hoa xinh tươi đều trải qua những quá tŕnh trưởng thành khắc nghiệt, nhưng có liệu nó có thật sự xinh xắn nếu không được trải qua chúng? Với tôi, bồ công anh luôn đẹp nhất và thanh thuần nhất, v́ nó biết tỏa sáng theo cách riêng của bản thân mà không cầu kỳ kiểu cách, quá tŕnh trưởng thành của bồ công anh vất vả vô cùng. Bởi thế nên đă từ lâu tôi luôn muốn trở thành một trong số chúng, những cánh bồ công anh tự do tự tại trên nền trời cao xanh. Tôi được tự do tự tại trong cuộc sống của ḿnh, tuổi học tṛ đến với tôi như một giấc mộng trong ṿng lập không hồi kết. Tôi lại thấy ḿnh sống trong những vui đùa bên bạn bè, của những tṛ chơi tinh nghịch trên sân trường đầy nắng, bên sách vở thân thương cùng nụ cười thầy cô tŕu mến, cảm ơn những năm tháng quư giá ấy của tôi.

    Đôi khi con người chúng ta sẽ cảm thấy quá mệt mỏi với thực tại và muốn t́m kiếm điều ǵ đó khác lạ, như tôi lúc này đây, nh́n thấy trang nhật kư tiếp theo vẫn c̣n đó, vẫn mở ra rồi sẵn sàng mời gọi trái tim tôi. Trộm nghĩ đến những thứ tiếp theo mà tôi phải đi qua, không ǵ khác chính là thời cấp hai, khoảng thời gian ấy thật huy hoàng nhưng cũng đầy rẫy những nuối tiếc, một trong những tiếc nuối lớn nhất của tôi đó chính là chẳng c̣n thể nào hàn gắn được mối quan hệ đẹp giữa những người bạn nữa.

    Chậm răi bước vào trong trang nhật kư, một màu trắng xám mịt mờ lan rộng tầm mắt tôi, tựa hồ như những đám mây phất phơ trong gió trời, kết thành từng mảng giăng kín lối nhỏ phía trước. Tôi dụi mắt cố thẩm định t́nh h́nh phía trước, rồi bỗng chốc, cánh cửa trường Trung học cơ sở hiện lên trước mặt tôi như một lời mời gọi. Quá khứ luôn có sức hấp dẫn với tôi như thế, dẫu biết bản thân sẽ chẳng thể nào sửa được, thế nhưng tôi vẫn muốn nh́n thấy chúng một lần nữa, nh́n thấy một lần nữa những hối tiếc những lỗi lầm của tôi, những điều mà cả cuộc đời này tôi đă vô t́nh bỏ lỡ. Khoảng khắc ấy, thời gian như lắng đọng cả đi.

    Không ai có thể ngờ rằng, người đầu tiên tôi bắt gặp được đó chính là những cô cậu bạn thân, tâm trí mơ hồ chưa kịp hiểu ra nhưng khóe môi tôi đă bất giác vẽ lên một nụ cười êm ái khi nh́n thấy cả tôi và người bạn ấy vẫn c̣n cười đùa vui vẻ với nhau. Tôi từng nghĩ những điều diễn ra khi ấy, dù đúng hay sai th́ tất cả cũng chỉ c̣n là một bản nhạc buồn, một bản nhạc không bao giờ hoàn chỉnh, quá khứ đi qua chính bản thân tôi cũng chẳng thể níu kéo, nhưng tôi tin rằng rồi cũng sẽ có phép màu cho tương lai, chỉ tùy vào việc bản thân ḿnh đă nhận ra được ǵ từ những điều đă qua ấy. Nh́n lại những h́nh ảnh mà tôi đă vô t́nh bỏ lỡ, khoảnh khắc quư giá này sẽ chẳng bao giờ quay về được nữa đúng chứ? Nhưng tôi sẽ luôn giữ ở trong tim, sẽ măi măi khắc khoải trân quư t́nh bạn tuyệt vời ấy, để sau này khi có nh́n lại biết bao nhiêu điều nuối tiếc mà ḿnh đă vô t́nh đánh mất, tôi cũng không cảm thấy hối hận nữa. Cảm ơn những người bạn này đă giúp cho tôi có được một khoảng thời gian cấp hai thật ngọt ngào, thật trong sáng, thật hạnh phúc. Cảm ơn v́ đă cho tôi nhận ra được mỗi giây mỗi khắc của tuổi học tṛ trôi qua, bản thân càng phải biết trân trọng và yêu quư hơn.

    Cuốn nhật kư khép lại, tôi giật ḿnh trở về hiện thực, trở về những thứ vốn dĩ vẫn chạy liên tục theo ḍng thời gian, tôi mỉm cười nhận ra được thật nhiều thứ. Ấy là một giấc mơ hay một chuyến trải nghiệm thực thụ? Ngay bản thân tôi cũng chẳng thể ḍ đoán, thế nhưng sau giấc mơ ấy tôi đă nhận lại cho ḿnh vô vàn những thứ thật tuyệt vời, tôi nhận ra tuổi học tṛ là một đóa hoa tươi đẹp tỏa sáng.

    Những điều nhỏ nhặt đó luôn thôi thúc trong tôi một ước muốn trân trọng hiện thực, tôi muốn trân trọng khoảng thời gian ḿnh c̣n ngồi trên chiếc ghế nhà trường, tôi muốn trân trọng những người bạn cấp ba của hiện tại, tôi muốn trân trọng những khoảnh khắc quư giá sẽ đến với tôi dưới mái trường cấp ba Trịnh Hoài Đức mà tôi đang theo học đây. Tôi muốn trân trọng hết thảy những quư giá của tuổi học tṛ. Thanh xuân với tôi tựa như một v́ tinh tú ở trên cao xa, có lấp lánh, có tỏa sáng, có đẹp đẽ, có sắc riêng… bởi thế nên, đừng bao giờ để nó trôi qua một cách chóng vánh hay nhạt nḥa, chúng ta đều sẽ không biết được rằng thanh xuân và tuổi học tṛ luôn là những thức phim trải dài vô cùng quư giá của mỗi một đời người, dù trải dài là thế, nhưng chúng vẫn có thể trôi qua chóng vánh nếu bạn không biết trân trọng.

    View more latest threads same category:

    No man is happy who does not think himself so.
    Không ai hạnh phúc nếu không nghĩ ḿnh hạnh phúc.

  2. The Following 3 Users Say Thank You to Da Huong For This Useful Post:

    BichThu (06-13-2020), danglang (06-13-2020), QuynhNga (06-13-2020)

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts