NẾU MAI NÀY CHẲNG C̉N THƯƠNG NHAU NỮA...


Người đi về bên phải, ta chọn con đường rẽ trái, bỗng dưng thế giới xoay vần, chẳng đi cùng nhau nữa. Đó là ngày ta biết trước nhưng mặc nhiên bất lực nh́n mọi thứ vụn vỡ thành từng mảnh, đau rất đau. Có những mối t́nh kết thúc mà chẳng ai hiểu nổi nguyên do, như chuyện chúng ḿnh!


Một ngày không nắng không mưa, chúng ta căi nhau. Vốn dĩ t́nh yêu không thể thiếu dư vị của những hờn giận, nhưng nước tràn ly, tổn thương v́ lời nói cứa sâu vào tim. Nhất nhất không nhường nhịn, tưởng yêu rất nhiều, thương rất đằm, nhưng cuối cùng t́nh yêu cũng chỉ là kỷ niệm dang dở.

Mơ giấc mơ buồn, tỉnh dậy thấy ḿnh vừa đánh rơi hết yêu thương, chẳng c̣n chút ǵ sót lại. Ta chếnh choáng như vừa đi qua con dốc tuổi trẻ, dưới vực sâu vẫn c̣n đó bóng h́nh của người, từng thương rất nhiều. Con người vẫn luôn lạ lùng như thế, rơ ràng không muốn người ấy buồn nhưng vẫn không thôi làm nhau đau bằng lời nói như thể xát muối.

Ta đi qua những b́nh minh thưở mới yêu bằng tất cả say mê tuổi trẻ, thế nên giờ đây ta biết lấy ǵ để cắt xén bi thương thôi dằn vặt? Ta tự vấn chính ḿnh, rốt cuộc sau tất thảy những ǵ ḿnh làm cho nhau, tại sao t́nh yêu vẫn không ở lại?

Tự dặn ḷng sẽ không để nước mắt lem ướt, nhưng ta là con gái, muôn đời vẫn yếu đuối sau vỏ bọc vờ mạnh mẽ. Ta khóc rất nhiều, nhưng tuyệt nhiên chẳng để người nh́n thấy. Sự lựa chọn hôm nay sẽ trở thành niềm đau cho ngày sau, bước đi rồi cũng đâu thể thanh thản nh́n những giọt t́nh chạm đáy vỡ tan. Là ta đang đau v́ t́nh yêu tuổi trẻ đấy ư?

Có ai đó đă từng nói với ta rằng t́nh yêu người trẻ ấy mà, yêu hết ḿnh nhưng lại không đủ can đảm để níu giữ t́nh yêu. Ta sợ khoảng cách, sợ những bất đồng văn hóa, sợ người chẳng thương ta nhiều như ngày mới yêu, ta mệt mỏi trong chính t́nh yêu mà ta dày công vun vén, rồi ta buông.

Phút sau cuối chẳng biết người có hận ta không, ḷng ta cũng hóa băng giá, chắc chẳng yêu ai nhiều nữa đâu. Ta đă yêu người bằng tất cả những ǵ ta có, ta đă thương người như thể đây là lần cuối cùng ta yêu, vậy mà ta đă không gom đủ dũng khí để giữ người bên ḿnh.

Sau những áp lực của cuộc sống, rằng người ta vẫn bảo khoảng cách luôn là trở ngại trong t́nh yêu, sau những câu nói của người thân khiến ta nhói đau, ta chọn cách chối bỏ t́nh yêu. Ta chỉ nói nếu như mai này ḿnh chẳng c̣n thương nhau, th́ hăy cứ một lần thành thật mà rời đi. Nhưng ta lại dối ḷng ḿnh quá nhiều...

Chẳng ai đủ mạnh mẽ để không khóc khi t́nh yêu rời đi, chỉ là người ta đang cố giấu thật nhiều đớn đau đằng sau ba chữ “không có ǵ” với một nụ cười vừa đủ. Nhưng ai biết rằng nụ cười ấy đă đánh lừa cảm xúc, người trao ta hai điều bội bạc!

Rồi người sẽ ổn thôi, như ngày ta chưa đến, ngày t́nh yêu chưa mang màu u sầu. Rồi người sẽ bước về phía không ta, sau lưng ầng ậc nước mắt đành bỏ lại cho thời gian phủi bụi. Ta thương người, nhưng không thể chọn nắm tay người nữa rồi.

Nếu mai này chẳng c̣n thương, chỉ mong một lần người đọc được những lời gan ruột nhưng hăy chớ để tâm. V́ dẫu rằng xa nhau, măi măi h́nh bóng tạm gọi là người thương, ta vẫn nâng niu, vuốt phẳng nơi trang nhật kư, nơi lồng ngực trái.

Phía không nhau, không nắng ấm áp, cơn mưa nào vừa đi cuốn trôi đi tất cả? Những nụ hôn vội bỗng đánh rơi, những ṿng tay đan chặt buông lơi tự thời khắc nào khiến tất cả thảng thốt trả về quá khứ một tiếng thở dài.

Đôi khi không phải cứ thương hết ḷng là sẽ măi ở bên nhau, như người và ta, chỉ có duyên gặp gỡ nhưng chẳng đủ phận để nắm tay nhau lâu thật lâu...

View more latest threads same category: