T̀NH THƯƠNG CỦA MẸ – TÔI BIẾT T̀M Ở ĐÂU?


Những ngày qua, lúc rảnh tôi lướt facebook để vào đọc các bài dự thi và không dự thi viết về ‘Đấng Sinh Thành” mà các anh chị trong diễn đàn Kết Nối Việt chia sẻ. Tôi thấy trong ấy là bầu trời thương yêu mà các tác giả dành cho cha mẹ của ḿnh, cũng như nghĩa rộng t́nh sâu mà các đấng sinh thành đă hy sinh v́ con. Các anh chị dù sao cũng được sống trong ṿng tay thương yêu và che chở của cha mẹ, trong khi điều đó thật sự là quá xa vời với tôi.

Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu để mở đầu cho câu chuyện của ḿnh. Gần 10 năm về trước, tôi cũng đă viết về mẹ và sau khi đăng trên blog cá nhân, tôi nhận không ít “gạch đá,” bởi trong cách nh́n của họ làm ǵ có cha mẹ như vậy, tôi là người con bất hiếu v́ đă dám “nói xấu” mẹ ḿnh. Tôi đắn đo măi nhưng cuối cùng cũng ngồi xuống để nhớ lại quá khứ một lần nữa.

Mẹ tôi là người con xứ Huế, mẹ rất đẹp, nét đẹp tự nhiên được ví như hoa khôi của vùng đất Phủ Cam ngày ấy.

Tuổi thơ của mẹ tôi cũng đầy bi kịch khi được sinh ra trong một gia đ́nh đông anh em và có cha rất nghiêm khắc, gia trưởng với cái nh́n về phụ nữ không ra ǵ. Nghe mẹ kể rằng không hiểu sao mẹ bị ông ngoại ghét nhất trong các anh chị em. Ai cũng được cho đi học, chỉ riêng mẹ chỉ được học tới lớp 5 là bắt ở nhà chăm em – đứa em trai kế bị tật nguyền bẩm sinh không nhận thức được ǵ. Mỗi ngày của mẹ chỉ có quanh quẩn trong nhà và những công việc gắn với em, với bếp, với quần áo, chén bát… Bà ngoại cũng thương mẹ nhưng nhu nhược nên cũng không nói lên được tiếng nói của ḿnh.

Mẹ như cây cỏ dại lớn lên từng ngày với bản năng của một con người vốn có. Có lẽ thế mà mẹ luôn nung nấu ư định ra khỏi ngôi nhà ấy càng sớm càng tốt. Mẹ đố kị với các anh các chị v́ thấy họ được sung sướng hơn mẹ. Mẹ tủi hờn oán trách số phận. Mẹ căm phẫn ông ngoại đă thường xuyên chửi mắng, đánh đập mẹ. Và có lẽ thế mẹ tôi đă bị bệnh – một bệnh tâm lư mà sau này khi lớn khôn tôi mới chiêm nghiệm ra để mà tha thứ cho mẹ.

Biến cố lớn và thay đổi cuộc sống như ngục tù của mẹ tôi là từ sau ngày hai cậu ruột tôi bị chôn sống sau giờ tan lễ Mậu Thân năm 1968 bởi Việt Cộng. Sự ra đi, sự mất mát ấy đă khiến bà ngoại tôi hóa điên và trong một ngày khi bà đi bộ qua khúc sông gần chợ Bến Ngự, bà đă như nh́n thấy hai cậu dưới ấy và lao theo ḍng nước để rồi chết đuối. Cũng từ ngày ấy mẹ tôi mới được tự do một chút, mới được ra ngoài một chút do ông ngoại tôi đă chán chường và bi lụy bởi cái chết của vợ con ḿnh.

Tôi vẫn không hiểu và măi măi không hiểu mối quan hệ giữa mẹ và ông ngoại tôi ra sao, chỉ biết rằng khi ba tôi, một người đàn ông nghèo chẳng có ǵ trong tay, một người lương giáo xin hỏi cưới mẹ tôi th́ ông ngoại đồng ư cái rụp; cũng không hiểu t́nh cảm của mẹ tôi ra sao mà khi ông ngoại tôi mất, mẹ không khóc và cũng không về đưa tang.

Tôi được sinh ra trong cảnh nghèo. Tuổi thơ của tôi buồn nhiều, vui ít. Những tháng ngày đẹp nhất trong kư ức tôi là khi tôi được sống và sinh hoạt ở giáo xứ Cầu Kho… Mẹ không hiểu v́ sao ông ngoại ác với mẹ. C̣n tôi, tôi cũng không hiểu tại sao mẹ ác với con cái ḿnh. Mẹ buồn, mẹ giận, mẹ mệt mỏi, mẹ đều trút giận lên chúng tôi bằng những trận đ̣n nhừ tử, mẹ đánh chúng tôi không lư do. Người ta nói trời đánh tránh bữa ăn nhưng mẹ tôi vẫn dằn lấy chén cơm không cho chúng tôi ăn nữa để mà đánh… Tôi ĺ lợm nhất trong nhà, nếu chị em tôi bỏ chạy th́ tôi lại đứng yên, tôi đứng đó và mặc mẹ tôi muốn làm ǵ th́ làm. Những vết thương cơ thể đă phai nhưng biến chứng th́ măi măi c̣n tới giờ khi mỗi lúc trở trời tôi lại đau đầu kinh khủng.

Mẹ không muốn chúng tôi đi học. Mẹ luôn nói con gái học nhiều làm ǵ. Bà không sắm cho chúng tôi quần áo giày dép hay sách vở nhưng có thể sắm cho chính mẹ cả tủ đồ không thiếu một màu. Chị em tôi mặc đồ của nhau, những ngày Đông, mưa tầm tă chúng tôi chỉ với cái áo mong manh co ro cắn răng bậm môi cho đỡ lạnh…

Năm 1999, trận lụt đại hồng thủy xảy ra ở Huế. B ngày ba đêm sống trong bóng tối không chút ǵ vào bụng. Sau trận lụt ấy nhà không c̣n ǵ để ăn. Mẹ và ba tôi lúc ấy đă ly thân, mẹ đi đường mẹ, ba đi đường ba. Mẹ đă ra khỏi nhà và sống riêng một ḿnh. Mẹ có quầy sạp nhỏ bán ở chợ nên kinh tế cũng khá. Chị em tôi đói nên tôi đành chạy đi t́m mẹ để xin mẹ giúp đỡ, nhưng mẹ tôi xua đuổi tôi về. Lúc ấy tôi sững sờ nh́n bà và tự nhủ rằng từ đây tôi không có mẹ.

Năm 2005, ba mẹ tôi chính thức ly hôn. Mẹ tôi sau thời gian làm ăn thua lỗ cũng hết vốn liếng. Bà đi t́m chúng tôi xin giúp đỡ. Ḷng vẫn c̣n hận, nỗi buồn không vơi nhưng chị em tôi được dạy rằng làm con không được bỏ rơi cha mẹ ḿnh do đó dù có thế nào chúng tôi vẫn lo cho cha mẹ.

Bằng cách nào đó tôi cũng không biết mà chị em tôi cũng lê lết được trong ḍng đời để cố vươn lên mà sống, để bước chân vào đại học cho bằng người ta: sự cố gắng nỗ lực của bản thân chắc chắn phải có nhưng sự giúp đỡ của các ân nhân, những con người xa lạ mà tôi có dịp quen biết đă giúp tôi đứng vững giữa đường đời.

Có một chị là chuyên viên tâm lư cộng tác chung trường với tôi đă nói với tôi rằng tôi bị “san chấn tâm lư” và cần phải chữa trị bởi mỗi khi ai nói tôi giống mẹ tôi là tôi giận run người, người ta có thể chửi tôi, nói nặng tôi nhưng đừng nói tôi giống mẹ. Chị nói tôi rằng tôi lo cho mẹ là v́ bổn phận chứ trái tim tôi đă chết.

Tôi không muốn hận mẹ tôi, không muốn lặp lại quá khứ như mẹ với ông ngoại nên tôi cố t́m về quá khứ của mẹ để hiểu và thông cảm. Cũng nhờ chị ấy, qua những giờ thôi miên và kinh nghiệm của chị mà tôi đă vơi được phần nào uất ức đè nặng tận sâu thẫm ḷng ḿnh.

Mối quan hệ giữa mẹ tôi và chị em tôi cũng cải thiện hơn nhưng thứ t́nh cảm thương yêu như bao bậc cha mẹ đă và đang dành cho các con họ, tôi măi măi biết t́m ở đâu bây giờ? (Lucie)

View more latest threads same category: