TRÊN ĐỜI SƯỚNG NHẤT LÀ... "THẰNG ĐÀN ÔNG"!?!

Anh em nào cùng cảnh ngộ nhớ chia sẻ bài này, nhưng đừng tag vợ vào kẻo lộ nhiều... vấn đề.


Thương thay số kiếp đàn ông
Quanh năm suốt tháng phải gồng người lên
Đớn đau không được kêu rên
Trăm ngh́n trách nhiệm gánh trên vai này

Cả đời chỉ biết "đi cày"
Bao nhiêu thành quả trao tay "mẹ sề"
Nếu mang được ít xèng về
Sẽ thành "bé họng", khó bề ra oai

Ra đường nào biết sợ ai
Về nhà sợ "đứa" liền vai má kề
Chỉ khen chứ chẳng dám chê
Hết giờ làm phải đi về cho nhanh

Vợ "nhờ" không được chối quanh
Kẻo mà lại nổi tam bành th́ xong
Lại thương cho kiếp làm chồng
Quanh năm suốt tháng người không có hào

Nếu như "giấu" được đồng nào
Trước sau rồi vẫn "xung vào quỹ chung"
Bên ngoài nh́n rơ oai hùng
Ai ngờ rỗng ruột nên thùng kêu to

Hàng trăm ngh́n thứ phải lo
Cả đời đâu dám nghĩ cho riêng ḿnh
Mang danh trụ cột gia đ́nh
Cứ đành bơi cố, dù ḿnh hụt hơi

Thương đàn ông quá! Ơi hời!
Bao nhiêu nỗi khổ ông Trời thấu chăng?
Thôi tự an ủi mà rằng:
"Trên đời sướng nhất là thằng đàn ông"...

Theo Song Nguyên

View more latest threads same category: